Tôi biết...
Khi tôi ngồi đây
nghe mưa và hút thuốc Winston
Thắp nến điện uống cà phê sữa nóng
Chung một múi giờ,
tôi biết bạn tôi đang ngáp dài ngáp vắn
Bởi chúng không c̣n dù một điếu thuốc rê
Khi tôi ngồi đây ca hát chán chê
Tôi biết bạn tôi đang ngồi nghe đảng nói
vẫn phải ngồi yên dù cho bụng đói
Nếu không muốn ăn bát cháo phê b́nh
Nếu không muốn nhận thêm tra khảo cực h́nh
Nếu không muốn thêm một lần tự dối
Khi tôi rong chơi trên ḷng phố mới
Tôi biết bạn tôi lấy mồ hôi làm nước thay trời
Đang dùng phép Tề Thiên biến đá thành khoai
Để bửa ăn được thêm nhiều chất lượng (!)
Khi tôi ở đây say sưa ngất ngưởng
Tôi biết bạn tôi đang tranh thủ làm đêm
Làm cả ngày và chủ nhật làm thêm
Để sụt hơn tháng rồi dăm kí
Khi tôi mua thêm chút đồ lẻ tẻ
Tôi biết bạn tôi đang bán đến áo ḿnh
mà vẫn gắng cười dù cơ thể tênh hênh
bởi rất sợ đảng cho là thoái hóa
Nhưng - có một điều tôi biết
sức mạnh sẽ khai sinh từ muôn ngàn cam khổ
Lửa sẽ cháy cao trên mọi nỗi nhục nhằn
Càng bạo tàn càng mài sắc hờn căm
Bạn tôi sẽ đứng lên bứt xiềng phá xích
Với tất cả hận ḷng bấy lâu trầm tích
Một phút dồn thành sức mạnh thần long
Sẽ đi lên bằng những bước tiền phong
Lấy xác giặc lót đường phục quốc
Tôi chỉ có một điều lo nhất
Bởi cuộc sống bây giờ quá đỗi xa hoa
mai mốt kia có c̣n nhớ quê nhà
có c̣n nhớ đồng bào đang rên siết
Có c̣n nhớ quê hương h́nh cong chữ S
như rồng vàng trấn ngự bể Đông
có c̣n ḷng phục quốc nữa không
hay sẽ quên ta da vàng mũi tẹt
cứ ung dung bên nhà xinh xe đẹp
Sáng đi làm chiều tối đi chơi
Rượu thịt sữa bơ lạc thú đầy trời
Lỡ ta chết ai là người hưởng thụ
Rồi lúc nào có ai nhắc nhở
cũng tự dối rằng ta vẫn nhớ quê hương
nhưng bởi cách xa đôi ngă đôi đường
nên phải sống nơi quê người đất khách
Tôi chỉ có đấy là điều lo nhất
nhưng tôi tin tôi vẫn muốn làm người
Có ai muốn ḿnh là cầm thú tanh hôi ?
(mà cầm thú cũng không đành rời tổ ấm)
Quê hương ơi dù quan san muôn dặm
Tấc đất ngọn rau nhắc nhớ nghĩa t́nh
Sao cho tṛn nguyện ước ba sinh
Khi Tổ Quốc rền vang lời réo gọi
Dài quá rồi những năm chờ tháng đợi
Đợi ǵ đây hay chỉ tự dối ḷng
một phút chờ máu đủ chảy thành sông
một phút đợi xương đủ cao thành núi
Phải đứng lên dù hơi ṃn sức mỏi
Phải đứng lên nếu c̣n muốn là người
Với giặc kia thề không đội chung trời
Phải đứng dậy cho ngày mai đất nước
Chẳng lẽ cam chết ṃn nơi đất khách
Mẹ Việt ơi, con Mẹ vẫn c̣n đây
Nuôi hờn căm để có lúc trở về
Lấy máu giặc rửa những ngày ô nhục
Lời Tổ Quốc đang ngày đêm thôi thúc
Chúng con sẽ xông lên dẫm nát đầu thù
Bứt xích chặt gông phá nát ngục tù
Quyết nằm xuống cho ruộng đồng xanh măi
Quyết nằm xuống cho quê hương đứng dậy!
Chung một múi giờ
Có lẽ bạn tôi vẫn c̣n trăn trở
Hay đang âm thầm chuẩn bị đứng lên
cho một ngày mai sáng rực niềm tin !
1978