Thơ xuôi không đề.
Chúng mình đứng đây
nghe gió mùa đông lạnh
thổi trên biển hồn khốn nạn.
Đứng đây
nghe tiếng guốc mòn khua chiều cuối tháng,
buồn nổi lên như thủa chửa quen nhau.
Sao Xuân em về sớm quá,
ta đứng đây nghe lòng trống trải.
Xuân,
em hãy đi đi,
nhưng xin đừng đi mãi,
một lần buồn
gỗ đá cũng thương đau.
Ngày mai
sẽ không là ngày hôm nay.
Thì chuyện nghìn xưa
có ai còn giữ mãi ?
Một lần đi
con mắt nào ngó lại,
mai chúng mình
những linh hồn phế thải
khi đứng trên
thềm đá lạnh sau cùng.
Mai vào đời
ta dựng lại mê cung,
đã đọng đầy
dấu hờn
của lũ người đi trước.
Xuân.
Em hãy vui đi
để chờ giờ chuyển tiếp.
Và chúng mình,
cũng như Xuân,
đang bước vào
một giai đoạn chuyển tiếp
đến
không cùng.
( Thay Lời Tựa- Đặc San "Vỗ Cánh", Mạc Đĩnh Chi,
1970-1971)