Nỗi vật vã triền miên.
Mỗi tối khi ôm con vào lòng
nói lời tạm biệt
chúc con yêu một giấc ngủ say
Ta sống thêm một ngày
Mai ta sống hay mai ta chết
Ấy huyền cơ nào ai được biết
Con yêu của ba ơi
Hơn ba mươi năm xưa
một đêm hè oan nghiệt
ông Nội con cũng nói lời tạm biệt
để rồi ngã chết giữa đêm khuya
Ba giờ sáng
khi bà Nội và cô Năm còn yên giấc điệp
ông Nội đã ra đi biền biệt
bỏ lại ba với đời long đong
Xác Nội lạnh như đồng
Nội ra đi đột ngột
Mới đầu hôm cha con còn sum họp
Ai nào ngờ sắp đến lúc chia ly!
Ông Nội bỏ ba đi
mái đầu xanh ngơ ngác
quê hương mình đang hồi loạn lạc
Ba nhớ câu
"Còn cha gót đỏ như son"
Nội ra đi ước vọng chưa tròn
Ba vẫn biết Nội vì ba mà gắng
Nội những muốn trở về xứ Quảng
Thả trôi đời trên sóng nước Thu giang
Tội thằng con nhỏ quá bỏ sao đang
Đành ở lại với những ngày xâu xé
Bánh xe luân hồi quay lặng lẽ
Chắc mai rồi cũng sẽ đến phiên ba!