Ngao ngán.

tặng Phúc râu (Đức)


Hãy bình yên dù đời đầy biến động
cứ nằm dài, ngày tháng sẽ dần qua
cứ đợi chờ, dù lắm nỗi xót xa
cứ mong ngóng, dù biết rằng vô vọng

Bằng hữu ơi, ở phương nào sao vắng
Ta nằm đây như vách đá. Một mình
Chung quanh ta ngàn con sóng vô tình
Đâu bóng con tàu cuối trời mù mịt

Cách một vùng biển sâu xa tít
Biết bọn mày còn nhớ đến tao
Ba năm rồi không có âm hao
Chắc chúng mày tưởng tao Sài Gòn mọc rễ

Mà chính tao cũng không ngờ được thế
một con thuyền, một buổi tối ra đi
Đến đây rồi đời đếch ra chi
Tao bổng giận thân mình quá sức

Đến đây rồi tình đời như mực
Đến đây rồi người ngợm lao nhao
Đến đây rồi ngàn nỗi thương đau
Tao bổng thấy cùn người đi mất

Bằng hữu ơi bấy lâu rồi xa cách
những Khánh những Dương
những Tiến ngang tàng
và Bảnh mòn chân đường phố Sài Gòn
chắc lạ lắm khi thấy mình mất tích

Ba năm rồi Khánh ơi mù mịt
Mất hay còn trong tù ngục vô lương
Có lúc buồn, uống rượu, nổi cơn
ứa nước mắt nhớ mày vô tả

nhớ ngày xưa bạn bè rôm rả
nửa đêm về đập vỡ Beheeve
đường phố khuya chân đổ chân xiêu
cười nói huênh hoang miệng mồm toang hoác

Mà giờ đây, mình ta xơ xác !
Ôi cuộc đời, bằng hữu, quê hương !

(Viết ở trại tị nạn)