Một nỗi ngậm ngùi.
Tối nay trời vẫn gió đầy
gió vào song cửa, gió lay cánh màn
mình tôi với nỗi nhớ tràn
mình tôi với ánh điện vàng mờ soi
mình tôi soi rõ dáng đời
mình tôi soi rõ dáng tôi, lạ lùng
Buồn ơi, dăm tiếng thạch sùng
Chập chùng quá khứ, mịt mùng tương lai
Sài Gòn ơi, bốn tháng rồi
Đời dâu bể đã đổi thay những gì
quê hương bóng giặc tràn đầy
Ba năm chẵn, một ngàn ngày tang thương
Dễ đâu chừng ấy nhiễu nhương
Ngày qua ngày một đoạn trường, trời ơi
Bốn tháng rồi, tôi ở đây
Phận mình yên ổn, phận ai dập vùi
Đau lòng một tiếng thương ôi
đau lòng một nỗi ngậm ngùi riêng tư
Sài Gòn còn đó em thơ
Ngày đi không một giã từ, lặng câm
Giờ đây nắng dãi mưa dầm
Có còn em giữa phong trần như xưa
Có còn em với mộng mơ
một thời môi thắm, mắt thơ ngây tròn
Bây giờ nước mất nhà tan
Mịt mù bão lửa, bạt ngàn gió giông
Bây giờ cá chậu chim lồng
Đỏ sông máu thắm, trắng đồng xương khô
Hết rồi em, những ngày thơ
Đời xanh tóc mịn bây giờ vùi chôn
Bao niềm yêu, bấy nỗi hờn...
(Viết ở trại tị nạn)