Mơ ngày trở lại.



Thư nhà bấy lâu không đến
Buồn xưa tưởng đă nguôi ngoai
Nhớ nhà như sông nhớ biển
Thương đời như gió thương mây

Hôm qua có người đến trao
Mấy ḍng thư ngắn biết bao
Đọc thư cồn cào tấc dạ
Ḷng buồn tâm trí ngán ngao

Mười lăm năm trời cách biệt
Đôi bờ người đó ta đây
Mười lăm năm dài lê lết
Miệt mài góc bể chân mây

Ḷng ta buồn như nhánh sông
Trôi hoài chưa đến bể Đông
Nước cạn gịng khô hụt hẩng
Thuyền đi đá mơi ṃn trông

Đă thấy người đi như sóng
Về thăm lại phố phường xưa
C̣n ta thăm quê trong mộng
Buồn ơi nói mấy cho vừa

Ta mơ một ngày trở lại
Sài g̣n tên vẫn y nguyên
Bến Thành cờ vàng phất phới
Quân reo rộn ră ba miền

Ta mơ một ngày trở lại
Quê hương sạch bóng quân thù
Tự do ươm mầm sống mới
Vui này ắt đến thiên thu !