Lời tâm huyết cho con.



Ba sinh ra nơi quê xa tít tắp
Bên xóm nghèo đường đất nhỏ quanh co
Nội phải lo từng bữa đói bữa no
Sống lây lất với mai cơm chiều cháo

Mái dột tường xiêu cảnh đời điên đảo
Quê Bà đâu ba có biết bao giờ
Ba ra đời nào biết mặt cố sơ
Đủ cha mẹ đă là may mắn lắm

Ba lớn lên công Nội con dài dặm
Những đau thương quang gánh nặng vai Người
Tội thân bà vất vả lắm con ơi
Nhưng không để cho đàn con thất học

Ngày giặc vào Nội như cây bật gốc
Nhánh vươn lên cố níu lấy trời xanh
Mộng mơ bay hy vọng cũng tan tành
Nửa thế kỷ đă hóa thành mây khói

Chưa sáu mươi Nội đă già trước tuổi
Thương đàn con với ư nguyện chưa thành
Ngày qua ngày đôi mắt lệ long lanh
Nh́n cơ nghiệp rớt vào tay giặc đỏ

Ḷng Nội đau từng gốc cây ngọn cỏ
Đường đất này Nội quét buổi sương mai
Mảnh sân kia Nội chăm chút đêm ngày
Mái ngói nọ Nội nâng niu từng miếng

Nuôi đàn con lớn lên trong thời chiến
Ơn nghĩa kia cao ngất mấy từng trời
Ba nuôi con không thể sánh bằng Người
Nên mới biết ḿnh thằng con bất hiếu

Những ngổ nghịch của một thời niên thiếu
Những hoang đàng của một thủa thanh xuân
Chỉ làm đau ḷng Nội biết bao ngần
Khi hiểu được, Nội đă nằm dưới mộ

Ba xa quê hoa đă tàn mấy độ
Con sinh ra nơi đất khách quê người
Mỗi năm qua thêm mấy lá vàng rơi
Con lớn đại, ba thấy ḷng thanh thản

Con đi học vui chơi cùng chúng bạn
Ba tự hào con nói được tiếng Anh
Nhưng vẫn không quên tiếng Việt quê ḿnh
Vốn liếng ấy, con ơi đừng bỏ nhé

Ba đă mất mảnh trời xanh tuổi trẻ
Vừa lớn lên đă cất bước lưu vong
Miệng ngu ngơ dăm tiếng Mỹ sinh tồn
Tiếng ngọng nghịu, tiếng cứng đơ đầu lưỡi

Chân khập khiểng đi trên miền đất mới
Vướng bẫy đời có lúc ngă đau thương
Con đă cho ba sức mạnh phi thường
Gạt nước mắt, xoa tay, lồm cồm dậy

Con yêu ơi t́nh cha dài biết mấy
như trường giang qua muôn thác vạn ghềnh
Lúc đồng bằng khi đá dựng chông chênh
Vẫn chảy măi để vào ḷng biển Mẹ

Từ có con đời thôi không quạnh quẻ
Từ có con ba trẻ lại trăm lần
Biết ngày mai c̣n được mấy mùa xuân
hồn vẫn mộng một mùa xuân cố quốc

Gia đ́nh ta đầu năm đi hái lộc
đất rộn ràng mừng dân tộc hồi sinh !

Cuối năm 1999