Linda ơi, đừng bao giờ đến nữa.
Viết cho những người đă bỏ ḿnh v́
trận băo Linda thổi qua miền Nam Việt Nam)
Linda ơi,
nàng tàn nhẫn quá
Giết dân tôi
Tội nghiệp biết là bao
Tang trắng Cà Mau
Máu đào loang đỏ gịng sông ông Đốc
Tội nghiệp dân tôi một đời khổ nhọc
Sống quại quằn sáng cháo chiều cơm
Cả gia tài một chiếc thuyền con
Sóng đánh tiêu tan
Xác vùi đáy bể
Chiều hôm nay bên bờ Đông đẩm lệ
Tiếng oan hồn rên siết tận trời xanh
Người chết đi thi thể chẳng lành
Chết tức tưởi, bàng hoàng, kinh hăi
Các con bé thơ ơi
Nào biết cha ra khơi
Chuyến này là lần cuối
Mẹ cha ơi
Sóng ập đến nơi rồi
Tội cha già run rẩy sống cầm hơi
Mẹ bệnh hoạn chờ con về sắc thuốc
Đôi tay gầy guộc
Giơ cao lên níu lấy cuộc đời
Con chết rồi, xác rửa giữa ngàn khơi
Chúa Phật ơi
Đất trời ơi
Nỗi niềm này ai biết
Linda ơi
Sao nàng đành cay nghiệt
Dân Việt tôi đâu có tội t́nh ǵ
Sống không nhà,
chết chẳng mả mồ chi
Cơm pha lệ nuốt qua ngày đoạn tháng
Sau bảy mươi lăm
Quê hương : ḷ hỏa táng
Giặc tràn về cướp sạch thỏa ḷng tham
Mà giặc này, nào xa lạ cho cam ?
Cũng dân Việt, cũng da vàng, máu đỏ
Bọn mọi rợ, ăn thịt người, thịt chó
Từ rừng hoang về dẩm nát thị thành !
Linda ơi!
Mắt nàng đẹp và xanh
Sao nỡ để chúng trở thành mắt băo ?