Khóc Mẹ
Mẹ ạ, từ nay vĩnh biệt rồi
Ḷng con xót lắm, Mẹ yêu ơi
Mẹ đi con chẳng nghe lời trối
Nhớ Mẹ không cầm giọt lệ rơi
Một đời Mẹ khổ v́ con trẻ
Phút cuối không nh́n thấy mặt ai
Xa cách hằng mong ngày tái ngộ
Giờ con lối gió, Mẹ đường mây
Biết Mẹ như đèn khuya trước băo
Tám mươi tuổi thọ được bao người
Ngày đêm con vẫn xin Trời Phật
Cho Mẹ mười năm, được chín mươi
Ngờ đâu bỗng chốc nhận thư nhà
Run rẩy đôi hàng, chữ chị Ba:
"Mẹ mất rồi em, vừa hỏa táng"
Cầm thư mà mắt bỗng như hoa
Bao năm con phải ĺa xa Mẹ
Đất nước tang thương cuộc đổi đời
Một lũ sài lang luôn cấu xé
Mẹ già không vẹn chỗ yên nơi
Mẹ ơi, Mẹ mất thật rồi sao?
Hiện thực là đây, phải mộng đâu!
Phương ấy Mẹ về trong cát bụi
Phương này trời rụng một v́ sao
Mẹ ơi, hồn Mẹ có linh thiêng
Xin giúp dân ta diệt bạo quyền
Diệt đám sát nhân, phường thảo khấu
Đă làm đời Mẹ phải truân chuyên
Cúi đầu xin Mẹ thứ cho con
Tủi phận làm trai chẳng vẹn tṛn
Những tưởng mài gươm nơi đá dựng
Nào hay gảy kiếm giữa đồi non
Từ nay vĩnh biệt Mẹ yêu ơi
Mẹ mất, vàng bay lá ngập trời
Đất khách tàn thu con chỉ biết
Ngậm ngùi thương nhớ Mẹ khôn nguôi
VĐT
Thanksgiving 96