Khi trở về Dục Mỹ.
Giữa tháng ba ta trở về Dục Mỹ
Cuộc chiến chừng như đến lúc chuyển ḿnh
Đạn Khánh Dương đă vọng về rền rĩ
Nổ bàng hoàng từ đáy vực u minh
Tượng người lính đồng đen c̣n đứng thẳng
sao quân trường ai nấy cũng xôn xao
Vùng một mất rồi, vùng hai di tản
Lính về đồng bằng, bỏ lại miền cao
Thế là xong. Ninh Ḥa, ta đi nhé
Chắc chẳng bao giờ trở lại. Đành thôi
Trời bổng mưa trên hồn ta quạnh quẻ
Giọt vắn, giọt dài, giọt mặn vành môi
Liên Đoàn 9. Ba tiểu đoàn tân lập.
Quân cảnh hết thời thành cọp rằn ri
Đụng trận phen này không chừng ngáp ngáp
Lính chẳng hành quân đánh đấm nỗi ǵ
Trung đội ta ba mươi tên tứ xứ
Đứa Nhà Bè, Khánh Hội, đứa Tây Ninh
Thằng mang máy gốc Miên hiền dễ sợ
(nào biết tháng tư nó cứu mạng ḿnh)
Theo đoàn quân ta rời miền cát trắng
Sóng nhấp nhô trên biển sớm trong ngần
Tàu lặng lẽ xuôi dần về Tân Cảng
Cả ngàn người chen chúc, lính cùng dân
Thế là hết. Ta quay đầu ngó lại
Dục Mỹ thân thương. Rừng núi śnh lầy.
(Ta đâu biết sẽ thành tên chiến bại
nên buổi phân kỳ chẳng nói chia tay)
1998 - nhớ lại tháng 3/75