Khi ở Mandaluyong nhớ về Lăng Cha Cả.



Dù chúng mình chưa nói tiếng yêu nhau
em cũng đã đi vào hồn anh êm ả
em cũng đã đi vào tim anh rất lạ
sau mấy năm dài anh sống với tình xưa
tưởng không thể quên kỷ niệm bao giờ
bởi thương tích dù xưa, nhưng rất nặng

Anh yêu em ? Có thể là không hẳn
nhưng dù sao cũng có chút tình nồng
như gió bấc thoảng về một sớm mùa đông
em nhắc khẻ rằng mùa xuân sẽ đến
suốt bao tháng dài âm thầm, sâu kín
mắt nhìn em đã nói đến thật nhiều

Giờ đã xa rồi vời mắt trông theo
cách một vùng biển sâu giông bão
anh ở đây với niềm đau hoang đảo
nghìn trùng vời vợi khúc tình ca
Dù thương yêu chưa đến lúc thăng hoa
nhung nhớ đã như san hô trầm tích
có những chiều nhìn về phương tây xa tít
anh biết em giờ vẫn nắng sớm chiều mưa
lặn lội trong đời mặn đắng cay chua
mồ hôi đổ cho lũ người tham vọng
giặc nhuộm đỏ màu cờ trên nếp sống
em nhục nhằn lao khổ thương đau
Áo mùa đông đã đủ ấm đâu
vẫn phải cong lưng dệt cho kẻ thù xuất khẩu

Giặc dã thú không ngừng tay hút máu
những thằng đảng viên, chi bộ,chi đoàn
phối hợp cùng phường đội, công an
vùi em mãi trong vũng lầy nô lệ

ngày em lớn chưa đền ơn cha mẹ
đã phải lo đền ơn bác đảng ta (!)
dù thân em không phải chúng sinh ra
chúng cũng chẳng nuôi em một ngày một bữa
cơm không đủ ăn, đồ bán lần bán lữa
Em vẫn phải ra đi nắng gió nông trường
Hạt lúa này cho bác đảng thân thương
Khi dân tộc không no lòng dù khoai khô sắn cứng

Rồi một sáng nào nuốt dòng lệ nóng
nhìn em trai mình bị giặc bắt đi
cha phải gượng cười, mẹ phải vờ vui
hãnh diện rằng con đi vì chính nghĩa (!)

Ôi có bạo tàn nào trên đời hơn thế
em sẽ còn chịu đựng đến bao giờ ?

Ơi em, thôi đã hết những ngày thơ
còn đâu làn tóc xanh như lúa mịn
còn đâu dung nhan hồng như nắng sớm
còn đâu môi cười rộn rã pha lê
tất cả đã chết theo bước giặc tràn về
chỉ còn lại mưa sa trên màu cờ khói lửa

chỉ còn lại những ngày dài nôn mửa
xây hạnh phúc hồng trong bóng tối Mác-Lênin

Hãy sống đi em và mài sắc hờn căm
để còn đó con tim này, trái phá