Khi đã xa người.



Sao không đến với ta bằng lối đi xa nhất
Bằng chông gai và dao nhọn rĩ hoen
Mà đến với ta bằng môi cười ngọt mật
Bằng rượu nồng đầy ắp những hơi men

Vẫy tay chào người lòng đau như cắt
Sao người xa ta bước nặng căm thù
Sao người xa ta hờn dâng ngập mắt
Cho ta rơi vào nỗi chết thiên thu

Chiều đi với người, phố mưa, lòng gió
Chiều ngồi với người, bão nổi, giông xoay
Thượng uyển xưa bây giờ chừng bỏ ngõ
Hoàng cung xưa sâu bọ ngự lên ngai !

. . . . . . . . . . (có vài đoạn gần như đã quên)
Giờ người đã xa ta, xa ta lầm lỡ
Gót người dội vào hồn ta chát chúa
Tiếng người vọng trong hồn ta xé lụa
Người đâu rồi cho đời bổng tha ma !

Xin may mắn cho người, dù xa nhau mãi mãi
Xin móng vuốt người thêm sắc, cố nhân !
Ta vẫn biết yêu người là khờ dại
Nhưng vẫn thương người hơn cả thương thân

Sài Gòn 1975