Hư vọng.



Bốn tháng rồi anh sống ở đây
Sáng đợi chiều trông ngày qua ngày
Muộn phiền theo khói sương lảng đăng
Thương nhớ mơ hồ như gió mây

Em ơi cách một vùng biển sâu
Trùng dương xanh bát ngát một màu
Cồn-rêu-anh lỡ dần theo sóng
Mai rồi đời chuyển dịch về đâu

Ngăn cách đôi bờ, ai nhớ ai
Đời trôi trôi con nước vơi đầy
Thoáng một cánh chim về xa thẳm
Ngh́n trùng sóng vỗ nỗi sầu tây

Em ở phương Đoài, anh ở Đông
Bấy lâu rồi mắt đỏ ṃn trông
Em có hóa thân làm con nước
xuôi chảy về anh ấm một ḍng ?

(Ở trại tị nạn)