Ḍng thơ này kính dâng Mẹ.
Mẹ bỏ cuộc đời này
Về thế giới bên kia
T́nh mẹ con bổng chốc đoạn ĺa
Kiếp tha hưong sầu đau tan tác
Hai mươi năm luân lạc
Con trôi nổi phương này
Mẹ vẫn ở trời tây
Tuy không gặp nhưng biết c̣n có Mẹ
Dẫu cách xa nhưng vẫn là dương thế
Chắc có ngày c̣n gặp lại nhau
Đêm con nh́n lên cao
Có v́ sao của Mẹ
Nguyện cầu lặng lẽ
Xin Phật Trời cho Mẹ sống đời
Để một ngày buồm thuận gió xuôi
Con trai Mẹ theo cờ vàng về nước
mỗi ngày Mẹ vẫn ra sân trước
mắt dơi t́m mấy đứa con yêu
cuối con đường xóm nhỏ đ́u hiu
Mẹ vẫn nghĩ con sẽ về, bước nhẹ
Mẹ vẫn nghĩ con sẽ về, khe khẻ
Sà vào ḷng Mẹ như thủa c̣n thơ
Để Mẹ hôn lên vầng trán bơ vơ
ḷng ấm lại sao bao ngày chia cách
Xưa con xa xôi bờ lau bụi lách
Mẹ ngồi nấu từng nắm cá chà bông
Để ngày mai vượt núi qua sông
Mẹ mang đến dúi vào tay con trẻ
Con ăn đi nhé
cho có sức với đời
Một mai đất nước yên rồi
Mẹ con lại cùng nhau hủ hỉ
Mẹ cực khổ một đời tận tụy
như thân c̣ lặn lội bờ sông
này viên gạch, nọ tấm tôn
Mẹ xây dựng lên từng căn nhà nhỏ
Mấy mươi năm dầm sương đội gió
Đồng tiền này, máu lệ, mồ hôi
Cha mất đi, Mẹ góa con côi
Mẹ vẫn vậy, một ḿnh gánh nặng
dẫu ngh́n cay trăm đắng
vẫn đứng thẳng với đời
nuôi các con đèn sách nên người
Mẹ hănh diện v́ các con biết chữ
Cho con theo học lời thầy Khổng Tử
Mẹ muốn con nhân nghĩa vẹn tṛn
Để sau này gánh vác nước non
Phận làm trai
hiếu trung là trọng
Nuôi con lớn lưng dài vai rộng
Mẹ chỉ mong ngẩng mặt với đời
con ôm giấc mộng vá trời
Mài gươm nơi núi Thái
Khoác chiến y ra miền biên ải
Bỏ lại sau lưng ghế học đường
Ḷng Mẹ những tư lương
Lo cho con nơi đầu gươm mũi súng
Quê hương ḿnh điêu đứng
Miệt mài với đạn bom
Ḷng Mẹ già héo hon
một kiếp người sầu nặng
như con thuyền qua sông mưa bến nắng
trôi nổi hoài trên những chặng đời đen
Đinh ốc rỉ hoen
Mái dầm mục nát
Tổ tiên ḿnh mồ xiêu mả lạc
Mẹ mồ côi từ thủa c̣n thơ
Ông bà Ngoại mất tự bao giờ
Con nào biết đến
Mẹ ôm nỗi sầu câm nín
Bắt đầu từ trắng tay
nhưng không khó khăn nào làm Mẹ lung lay
Dốc đời cao chưa một lần ngă quị
Mẹ dạy con t́nh người cao quí
Mẹ dạy con trọng nghĩa khinh tiền
Mẹ dạy con vững ḷng dù thế sự đảo điên
Cây hạnh phúc sẽ đơm hoa kết trái
Hơn bốn mươi năm ngồi nh́n lại
những chặng đời rất xưa
Xưa nhưng yêu biết mấy cho vừa
Bởi đă mất không bao giờ t́m được
Nhớ những ngày khổ cực
một vắt ḿ, cơm trộn cả nhà ăn
nhường phần con, Mẹ chẳng hở môi than
Công ơn Mẹ sánh bằng biển cả
những khi con vấp ngă
Mẹ xoa dịu vỗ về
con nóng sốt hôn mê
Mẹ trắng đêm không ngủ
Ôi có t́nh nào hơn t́nh mẫu tử
Có nghĩa nào hơn nghĩa nặng sinh thành
Giờ Mẹ đi rồi,
bên kia ngọn núi xanh
Thân tứ đại
đă về cùng gió bụi
Kiếp nhân sinh ngắn ngủi
Sống gửi thác về
Cơi hồng trần đầy những u mê
Không có ǵ đáng tiếc
Xưa khổ sinh ly, nay sầu tử biệt
Bánh luân hồi muôn kiếp chuyển xoay
Ngh́n thu vĩnh biệt từ đây
Lệ này con đổ sao đầy tiếc thương
Âm dương đôi ngả đôi đường
Nhưng t́nh thâm Mẹ c̣n vương vấn hoài
Thành tâm con lạy Phật Trời
Cầu xin cho Mẹ vui nơi cửu trùng
Thơ con vụng dại đôi ḍng
Cúi dâng lên Mẹ một ḷng kính yêu.
1997