Đêm mộng huyễn
Đêm đứng lại trong lòng thành phố mới
Đêm trôi đi trong vòng tay mời gọi
Tôi thấy tôi không thắp nổi tình người
Tôi thấy tôi không ngát nổi hương đời
Hơn mười năm tuổi sắp sửa bốn mươi
Đất vẫn lạ dù cố quen đến mấy
Đêm thắp nến cho tôi nhìn lửa cháy
Cháy rực lòng một ước vọng tương lai
Cháy ra tro những quá khứ bi ai
Cho người còn sống và nuôi hơi thở
Gió đêm nay có lùa vào cửa mở
Hãy thổi đi những hôi hám nửa đời
Mưa đêm nay trên tóc nàng bở ngỡ
Hãy mơn man vầng trán ấy xanh tươi
Cho tôi thấy tôi trở về phố xưa
Những con đường ngợp nắng ban trưa
Lão xích lô ngã lưng dài mệt mỏi
Trên nệm đời loang lổ những cay chua
Cho tôi thấy Bàn Cờ và Ngã Bảy
Ổ bánh mì khô người sống qua ngày
Phố vẫn cũ cho dù mang tên mới
Tình vẫn nồng dù đời đã đổi thay
Miệng nghêu ngao một bài hát Phạm Duy
Lời được viết bởi một người lính chiến
Ngửa mặt cười cùng thế sự hưng suy
Bại tướng ngã bên này bờ vĩ tuyến
Bài hát buồn nhưng vẫn thiếu hơi cay
Tôi hát mãi mà hơi chưa mòn mỏi
Bại tướng hề đừng khóc mướn thương vay
Thế sự này hề ngày mai sẽ đổi
Mưa đêm nay có về theo bão nổi
Hãy cuốn đi những quá khứ chập chùng !
1990