Cuồng ca



Càng nghĩ đến càng thấy mình hốc hác
Đời mênh mông, ta bé đến vô cùng
Không lẽ cứ nằm há mõm chờ sung
Không lẽ cứ nằm chửi đời đen bạc

Ruồi cợt cười bay quanh mồm chó ngáp
Cơn đói một ngày dài lưỡi run chân
Phép lạ nào bằng một mẫu xương
Phép lạ nào hơn dăm đầu cá thối

Không lẽ hóa trang làm thành cùi hủi
Khốn nỗi bây giờ bạc lẽ chẳng ai dư
Há mõm chờ sung chờ đến bao giờ
Chửi cứ chửi, đời vẫn đen hơn mõm chó

Sáng bơ vơ một mình qua phố
Người thấm đòn nên phố cũng quạnh hiu
Lời người chua hơn bát cơm thiu
Tiếng người chát hơn súng trường Tiệp Khắc

Người đã thấm đòn bởi đời quay quắt
Phố mõi mòn xe ngựa cũng im hơi
Người mãi rồi thành tỉnh vật mất thôi
Mặc đời sống động hơn ngày bão biển

Tối ta về âm thầm thắp nến
Nến thấm đòn nên lửa cũng vàng hoe
Ta chợt thấy mình cô đơn quá đỗi
Thần trí lăn theo vòng bánh u mê

Nỗi đau đời cao trong hồn nhức nhối
Còn gì cho ta ve vuốt đời mình
Con chó mê man bên đầu cá thối
Ta, dù mê man, sung cũng vẫn làm thinh !

Sài Gòn 1975