Chiều ở Suối Tiên



Mày thấy ǵ không trên vách đá kia
Mày thấy ǵ không cuối gịng sông bụi
Có phải t́nh đă xa và nước quặn chia ĺa
Có phải rêu đă vàng và chiều về thui thủi

Tao khóc cho tao một đời sỏi đá
Như buổi chiều nay rêu nhuộm thân sầu
Bọn mày đă đi như bầy chim xa lạ
Ngàn cây rừng xô gió ngập hồn tao

Tao vẫn biết bọn mày đàn dơi cuối
Mang sương buồn trên đôi cánh xa xăm

Thân tao cứng nhưng hồn tao đất mủn
Nghe gió lên hun hút tận nơi nào
Tao vẫn thế ṃn chân con nước lũ
Và mắt trông lên măi ngọn giang đầu

Ôi bọn mày như đoàn thuyền phiêu lăng
Một buổi chiều ghé lại triền đá tao
Tao bây giờ nung vàng tṛng mắt xám
Cuối gịng xưa ai tay vẫy tay chào ?

Thủ Đức 1969