Bắt đầu cơn bão



Sáng nay tôi thức dậy như mọi ngày
Thân thể còn râm ran cơn sốt hầm hập nóng
Lưỡi còn đắng hơi men, mắt nhập nhòa tối sáng
Vẫn phải đứng lên cùng với một ngày

Tiếng một người vang trên máy phóng thanh
cho tôi biết Manila đang mỉm cười với bão
Hai trăm cây số một giờ, đang bắt đầu từ đảo
Sẽ kéo về đây mở cuộc làm tình

Ôi chung quanh tôi lớp lớp nhà tranh
Vách mỏng manh như một tàu lá chuối
Uốn éo ngại ngùng trước nguồn tin mới
Và người thì cũng đã xôn xao

Tám giờ tới đây bão sẽ bắt đầu
Hai trăm cây số một giờ, thật là khủng khiếp
Tôi đã ở đây và đã nhìn liên tiếp
Những cơn giông phũ phàng thổi nát Manila
Những trận mưa mù trời,
những buổi sáng sương sa
Và bây giờ, thêm một lần với bão

Cuộc sống như bức tranh vân cẩu
Với lò cừ nung nấu sự đời
Đời bão giông đến lúc nào thôi
Mưa có tàn nắng vàng cũng tới
Khổ cũ qua đi, liền tay khổ mới
Biết bao giờ thôi hết cảnh tang thương?

Đã nghe rung ngầm từ phía đảo Guam
Bắt đầu là gió mưa đang đến

Manila 1978- Trận bão thứ 21