Bài cho người em kết nghĩa



Thôi hết rồi em những ngày rong ruỗi
Hết rồi em ngày đường phố là nhà
Hết rồi em dù quá khứ xót xa
Nhưng cũng vẫn là hoàng kim huynh đệ

Hết rồi em những môi cười ngạo nghễ
Ngất ngưỡng bên đường một cốc cà phê
Đêm rất khuya nhưng cũng chẳng buồn về
Thuốc đã hết mà lòng còn thắp mãi

Hết rồi em những tháng ngày ngã bảy
Kiếm từng đồng cho những buổi ăn trưa
Ổ bánh khô thêm một chút bì thừa
Ly trà đá hơi thuốc lào hạnh phúc

Hết rồi em những chiều Nguyễn Thiện Thuật
Cơn mưa nào đi uống chịu cà phê
Mưa dập dồn ta ngồi đến chán chê
Lòng vẫn sợ cô hàng không cho chịu

Hết rồi em những tháng ngày bận bịu
Mỗi đứa một xe chạy khắp phố phường
ngỡ đi làm nhưng thực chỉ đi rong
Trời sụp tối phải đi tìm chỗ ngủ

Hết rồi em đường dài lên Tân Phú
Những sáng tinh sương ngáp vắn ngáp dài
anh đi tìm em nối tiếp một ngày
vẫn tăm tối như những ngày qua trước

Hết rồi em những ngày Đà Lạt
Tối Phan Đình Phùng nằm đợi gió đông
Hồ Xuân Hương buốt giá mênh mông
Một chút ấm giữa lòng Thủy Tọa

Hai cánh chim gi lạc vùng trời lạ
Nỗi đau đời quằn nặng trên lưng
ngước mắt nhìn người lạnh nhạt dửng dưng
trời lạnh quá không tìm ra chút lửa

Có những đêm nằm lòng đau như cứa
Nghĩ cuộc đời mù mịt bóng tương lai
Nước mất nhà tan hy vọng cũng hoài
Bao nhiêu năm làm người,
chưa lúc nào anh em mình khổ thế

Anh đã bỏ lại em với đêm dài thế kỷ
Để chỉ một mình lặng lẽ ra đi
Phút cuối cùng em trong quán cà phê
Anh phải dối rằng đi làm xa lắm

Có lẽ em cũng thầm cảm nhận
( mà anh thì chối quẩn chối quanh )
Ôi đớn đau cho bấy nghĩa bao tình
Thân phụ thuộc sao cưu mang em được

Hết rồi em một chặng đời xuôi ngược
Đừng trách anh sao bạc nghĩa bạc tình
Giờ anh đây rong ruỗi một mình
( sao không có em giữa đời nắng gió ? )

Anh đã không còn em đồng cam cộng khổ
Hãy biết anh quằn quại nỗi đau này
Dù bây giờ xa cách trùng khơi
Mộng hồn vẫn gửi về em
suốt chặng đời lưu lạc

Anh chỉ sợ suy vong giữa đời vật chất
Không sợ em mù quáng lạc lầm
Đại trượng phu trong trời đất phong trần
Em sẽ từ nhục nhằn vươn lên tráng sĩ
Sẽ rất hiên ngang dù kiếm thần có rỉ
Tráng sĩ hề tuấn mã ruỗi rong
Chiến đấu hề hun đúc hờn căm
Đến bất cứ nơi nào có giặc

Lấy đại nghĩa thắng hung tàn gian ác
Lấy chí nhân thay cường bạo vô nhân
Hãy sáng lên em trong cuộc chiến thánh thần
Dựng chân lý ngay trên đầu Karl Marx

Em ơi anh sẽ về dù sấm giông chớp giật
Có chết cũng gửi xương nấm đất quê nhà
Lấy máu mình viết lại bản tình ca
Cho em hát vang vang trên đầu giặc

Hãy đừng khóc và để dành nước mắt
Để sẽ rơi khi dựng lại màu cờ
Thù trăm năm khi góp lại một giờ
Sức mạnh sẽ như sóng dồn bão cuốn

Anh biết thế nên trăm cay ngàn đắng
Vẫn nuôi niềm tin tất thắng , em ơi !