Ai điếu tháng Tư
Sao tôi về đây tàn thân lụn xác
bại tướng mù ḷa lơ láo đến phi nhân
đời sống quay cuồng trăm cánh vô ngôn
Sông bất định chia xa ngàn nhánh khổ
Tôi đứng đây trên băi đời giông tố
Nghe hoàng hôn trầm uất phủ trên đầu
Mai rồi thuyền đời trôi nổi về đâu
ngàn nhánh khổ nhánh nào không sóng dậy
Sao tôi về đây ngựa già run rẩy
Vó kiêu hùng máu đỏ rỉ thương đau
Đêm âu lo tóc đă bạc đầu
Vẫn chưa thấy lối vào yên nghỉ
Úp mặt vào tay cố nghĩ đời mộng mị
mái dột căm căm mưa đổ mịt trời
Ngày tôi đi giữa phố đông người
Sao không thấy dân cư,
chỉ thấy mưa sa trên màu cờ đỏ (*)
Đổi đời rồi sao ḷng mang mang bở ngỡ
Chợt quại quằn tiếc nhớ vạn ngày xưa
Tôi cong người như chim nhỏ trong mưa
nghe máu đổ cuối vực hồn thương tích
Phố đông người sao nghe chừng hoang tịch
Trời xanh mờ dưới dăy dăy cờ hồng
Phố bây giờ kẻ lạ thêm đông
Đường đất mủi ḷng dưới chân người man dă
Ta bây giờ không thể cùng người mặc cả
Sao người cúi đầu nhuộm đỏ tâm linh
Đă thành rồi giấc mộng cuồng chinh
cứ ngạo nghễ cho quên thời chuột rúc
Nhớ thưở người lo
"chết em rồi, nào mơ thấy nẻo về miền Bắc"
Vĩ tuyến buồn chôn giấc mộng cuồng xâm
Đường ṃn Hồ Chí Minh chân bước âm thầm
Ḷng điên đảo khi trên đầu đạn réo
Ngàn gian truân người cúi đầu nhận chịu
cho quan thầy thực hiện mộng xâm lăng
Đừng tưởng rằng như thế đă xong
Và đừng nghĩ thế là ḿnh đă thắng !
(*) Ư thơ Trần Dần
Sài G̣n, tháng 5/75