Vẫn nồng thơm nỗi nhớ



Tặng chị Thu Hà và những nàng tiên Mạc Đĩnh Chi
của một thời xa lắc.




Mai tôi về ghé qua trường cũ
Hành lý trăm ngàn mảnh nhớ thương
Bao năm lê gót mòn xa xứ
Hồn cũng mờ theo gió bụi đường

Áo ai còn vướng trên thềm nắng?
Cho vở tôi đầy một chữ yêu
Tôi đứng chờ em ngoài cửa lớp
Em cười, tóc xỏa xuống hồn xiêu

Từ ấy tôi thành tên mất trí
Quên mình chưa hết tuổi mười lăm
Bỏ trường, thơ thẩn trên hè phố
Giữa nắng trưa mơ bóng nguyệt cầm

Có phải em mùa Thu qua mau
Mùa Đông mây xám ngủ trên đầu
Xuân mang én đến ngoài hiên đợi
Hạ trắng phượng hồng vương mắt sâu?

Yêu em tôi thả hồn theo khói
Nuốt trái tình si nghẹn cả lòng
Em nụ hồng tươi trong nắng mới
Tôi loài thảo dã giữa mênh mông

Năm sau em đổi sang trường khác
Bỏ trái tim si thổn thức tình
Tôi vẫn đứng chờ bên cửa lớp
Mơ hồ như thấy dáng em xinh

Từ ấy mùa Thu chẳng trở về
Đông dài da diết chẳng buồn đi
Xuân thôi mang én về sân trước
Hạ trắng thêm buồn khúc biệt ly

Thời gian đâu dễ gì bôi xóa
Dấu vết tình câm thuở học trò
Làn tóc u huyền trong cổ tích
Vẫn còn thơm nỗi nhớ tàn tro

Mai tôi về ghé qua trường cũ
Soi mặt trên dòng nước quặn đen
Về đâu hỡi những hồn xiêu đổ?
Khi phố đời tôi đã đỏ đèn

Trầm Mặc Thiên Thu