Thau rượu đế ngày xưa
riêng tặng Tâm Tưởng
Gần bốn mươi năm, tao thấy mày
vẫn thế
Vẫn ngang tàng như một thuở thanh niên
Môi vẫn thơm chưa chớm nụ ưu phiền
Mắt vẫn sáng như chửa từng vương bụi
Ngày mới lớn, thơ đă già trước tuổi
“Trên đỉnh đời huyền sử”(1) đứng ngông nghênh
Tưởng ḿnh già hơn phấn trắng bảng đen
Dù tóc vẫn xanh, xanh bạt ngàn hy vọng
Bao nhiêu năm qua vèo như giấc mộng
Tao nhớ hoài thau rượu đế ngày xưa
Hai thằng lom khom trên vũng nắng ban trưa
Cố bắt cho được mấy con c̣ng bạc phước
Rượu pha đường uống vỡ đầu, tê óc
Con nít trân cũng ngất ngưỡng say nhè
Gió Cam Ranh ngoài vịnh nhẹ trôi về
Hai đứa gục dưới nắng vàng loang lổ
Tuổi thơ qua theo súng từng đêm nổ
Mày lên đường đi “điểm mặt trùng dương”(2)
Một năm sau tao cũng hướng sa trường
Học sách cũ, ca bài ca tuư ngọa
Sóng hồng thủy xô mỗi thằng mỗi ngả
Từ bờ đông trôi giạt tận bờ tây
Tao bây giờ... đă mất rồi thời khói thuốc vàng tay
Sống ngoan ngoản hiền lành như cục bột
Mừng cho mày vẫn dọc ngang trời đất
Nay Sài-g̣n, mai Vọng Các, Sydney
Sáng Maui, chiều đă đến Cali
Mai lại đến tận miền đông nước Mỹ
Mày xong sớm, c̣n tao th́ quá trễ
Mày năm mươi có cháu gọi bằng ông
Tao năm mươi con trẻ học chưa xong
Từ bỏ xứ chưa về thăm đất nước
Gần bốn mươi năm, ta không c̣n như trước
T́m đâu ra thau rượu đế ngày xưa?
Trầm Mặc Thiên Thu
(1)Tên tập thơ chung in ronéo của Tâm Tưởng và TMTT
(2)Thơ Tâm Tưởng:
“Kéo lục phân cầm chân Hoàng Đạo
Xoay hải bàn điểm mặt trùng dương”