Một đời tôi vẫn đợi
Đêm lặng lẽ trôi qua hồn tĩnh vật
Hương thời gian vương lại giữa môi hồng
Mai em đi mang theo t́nh ngọt mật
Bỏ ḿnh tôi sầu đá dựng mênh mông
Tôi gặp em lúc đời chưa vướng bụi
Hồn trinh nguyên như áo trắng sân trường
Ngày tôi gửi lá thư t́nh vụng dại
Đêm tôi về trong nỗi nhớ đơn phương
Có nhiều lúc tôi bỏ trường xa lớp
V́ yêu người nên khói thuốc vàng tay
Mười sáu tuổi đi giữa đời choáng ngợp
Bước chập chờn trong chất ngất men say
Rồi bỗng chốc em bỏ đi đâu mất
Mấy năm dài tôi ngớ ngẩn ngu ngơ
Theo bè bạn tôi vào nơi gió cát
Kỷ niệm hồng chôn tận đáy ba lô
Tàn cuộc chiến tôi thành tên thất trận
Em lại về theo mấy giọt buồn mưa
Khâu hộ tôi manh áo đời lận đận
Và vết thương đau buốt buổi giao mùa
Em đă đến cho tôi c̣n tiếng khóc
Em sẽ đi không để lại môi cười
Hồn tôi đậm mắt em xanh màu ngọc
Lọn tóc bồng quấn quít những ngày vui
Em yêu nhé, mai này em trở lại
Xin đừng đi dù một bước xa gần
Bởi không em tim tôi thành phế thải
Máu không c̣n căng nổi những đường gân
Tôi sẽ đợi như một đời đă đợi
Đợi em về mang mây gió trăng sao
cho tôi dệt lụa t́nh xanh rất mới
May yếm đào làm lễ cưới cô dâu
Trầm Mặc Thiên Thu
cuối tháng 3/06