Ánh mắt sântrường
Vân tưởng y-thường, hoa tưởng dung
LƯ-BẠCH
Ta bước chân vào lớp các ngươi,
Nghe mùa xuân phủ tóc mây trời,
Có đôi mắt đẹp nhìn chan-chứa,
Ta thấy ta chìm trong giếng khơi.
Có phải ngươi là tuổi của ta
Ngày nao...hoa-bướm ép trong thơ.
Ngày nao... gió vẫn đùa vai áo,
Vở vẫn trinh-nguyên giấy học-trò...
Có phải ngươi là xuân bốn phương
Dung-nhan tô thắm mái hiên trường ?
Mắt đẹp ngời soi lòng sân vắng,
Nụ cười như sóng cuộn trùng-dương...?
Có phải ngươi cùng ta hôm nay,
Người nghe kẻ giảng áng thơ hay,
Ý thơ nồng đượm hồn son trẻ...
Ngươi đã say và ta cũng say...
Tuồi của ta và tuồi của ngươi,
Chênh nhau chừng độ mấy xuân đời,
Hòa chung mộng thắm hồn phấn bảng
Ta thấy ta chìm trong mắt nai ...
Ta biết rằng ta trót đến đây,
Hương trời sắc biển với trong tay,
Đắm hồn trong áo trinh màu trắng...
Ta sẽ điên và ta sẽ say...!
Dù biết mai kia sẽ bão-bùng,
Nếu tìm huyễn-mộng giữa không-trung.
Nét son ta vẫn phê trên vở :
Hoa tưởng y-thường, vân tưởng dung...
Những ngày đầu giữa sân trường,
sau khi cởi trả chiến-y.
Nguyễn Tường Vân