Viếng mộ mẹ
Trời chưa sáng, con đă lên đường,
Tay ôm hoa, ḷng nặng nhớ thương.
Ở nơi đây, ắt mẹ đă đợi
Đứa con côi cút bao năm trường.
Con bước đi như giữa hoang vắng,
Tâm tư chỉ sáng một h́nh thôi.
H́nh của mẹ muôn vàn kính mến,
Giọt lệ nhớ ướt thấm đôi môi.
Bó hoa này, con kính lên mẹ,
Với ước mơ được mẹ về thăm
Bởi vắng mẹ, ḷng con giá lạnh,
Tựa cảnh trời giữa tiết đêm đông.
Bóng đă rủ, con c̣n muốn ở,
Nh́n mộ mẹ cho thỏa nhớ thương.
Gió thổi lạnh, mà con nào cảm,
Có hồn mẹ tỏa ấm ḷng con.
Mẹ thấu chăng tấm ḷng non dại,
Khi có mẹ, đă chẳng vuông tṛn.
Phận đền đáp công ơn sinh dưởng,
Đến khi thấm, mẹ đă không c̣n !
Ba lạy nầy, xin mẹ thương nhận
Thứ cho con mọi tội thuở xưa,
Cho ḷng con bớt nổi dằn vật
Khi ngồi lại trong chiều nặng mưa.