Tủ áo dài

Tên nây cao ráo nhất nhà,
Đi-văng, bàn ghế lè tè dưới chân.
Thấy thương mấy đứa lùn bân,
Mặt mày vằn vện, chỉ vân ngoằn ngoèo.
Tôi thì mặt mủi trong veo
Chủ ham ngắm nghía co eo thân mình
Dù cho gắp mấy mặc tình,
Lông mày, sợi tóc, lặng thinh chuốt hoài.
Bụng tôi sáng giá lắm thay !
Sơ-mi sặc sở, áo dài, quần dzin.
Móc nào cũng thấy muốn nhìn
Màu mè rực rỡ, rua ren khéo làm.
Dưới là một đám bóp đầm
Nhỏ to đủ cở, cái cầm, cái đeo.
Kim cương, hột bẹc lông nheo
Bóp nào cũng có tùy theo sang hèn.
Bóp thì giấy má lớp lang
Muốn tìm là có khỏi sàng mò lâu
Tượng thờ ngự tọa trên đầu,
Đèn chông thắp sáng, đứng chầu một bên
Số tôi, ấy thế mà hên,
Được người gửi gấm trọn niềm tin yêu
Thế nhưng lo lắng cũng nhiều
Bởi phường trộm cắp thảy điều nhắm tôi
Người đời nói đúng lắm thôi
"Càng cao danh vọng, ta thời càng lo".