Trăng


Đi đêm mờ mịt bóng đen,
Ai kia mới quý "cây đèn Trời" treo.
Đèn Trời soi tỏ giàu nghèo,
Khỏi lo giành dật, kì kèo lôi thôi.
Vừa ra khỏi cửa, có rồi
Đèn Trời rọi sáng, ta thời cứ đi
Ung dung thong thả vội chi,
Có Trời dọi lối chuyện gì phải lo !
Cho dù tới chỗ khỉ ho,
Chân luôn vững bước, khỏi mò khổ thân.
Hứng thì đưa mắt nhìn lên,
Thả hồn theo gió, ngắm trăng ngắm trời
Trải qua bao kiếp, bao đời,
Đèn kia có sẳn từ hồi xa xưa.
Mặc cho gió bão mây mưa,
Không cài, không buộc, mà thừa sức chơi.
Dầu bình khi đủ, khi vơi,
Đèn thì lúc tỏ lúc thời lúc câm
Đêm thì lép xẹp lưng tôm,
Rồi đêm vằng vặc vung tròn bánh bao.
Gợi nguồn cảm hứng thi hào
Thơ tuôn như nước, bài nào cũng hay.
Chị Hằng nghe khoái lổ tai
Chịu người khen tặng những bài thơ hay.
Tôi đây nhấm nhí lai rai,
Cũng thơ cũng thẩn một bài mừng trăng.
Thơ tôi vỏn vẹn hai hàng,
Ca khen trăng đẹp lại mang nét hiền
"Nhìn trăng ta tưởng đến Tiên,
Ánh trăng mát dịu như tình mẹ cha".