T́nh yêu
T́nh yêu, ánh b́nh minh rực rở,
Phá tan đêm tối của hận thù.
T́nh yêu tựa trăng rằm vằng vặc,
Tỏa sáng cho cổi ḷng âm u.
T́nh yêu, giữa biển đời thăm thẳm,
Dọi lối thuyền ai măi bềnh bồng
T́nh yêu, ố đảo trong sa mạc
Cứu người lữ khách khỏi cháy ḷng.
T́nh yêu, đóa hoa tỏa thơm ngát
Xoa dịu nỗi buồn kẻ cô đơn.
T́nh yêu, tiếng chim ca thánh thót
Gợi niềm vui, bôi xóa giận hờn
T́nh yêu là kẻ sống muôn thuở
Bao trùm cả vũ trụ bao la.
T́nh yêu, sợi giây thiêng huyền bí
Thiếu đi mọi cái sẽ rả ra.
Tổ ấm buồn thay ! thành quán trọ
Cỏi trần khác chi cái hỏa ḷ.