Tiếng nói bên trong
Ngồi bên mẹ, bé thở than
Bửa kia, mẹ ạ, con ham nô đùa
Đuổi theo bươm bướm tới trưa,
Bài th́ không học, bài chưa làm rồi
Mẹ nào thấu được đầu đuôi
Cớ sao buồn lại không rời mặt con.
Con th́ thấy khổ trong ḷng,
Trái tim buồn chán mà không rơ nguồn.
Rồi hôm con giỏi biết khôn
Học bài chăm chú không c̣n mê chơi
Con như nghe được những lời :
Bé ngoan lắm đó, tṛ thời đáng khen
Nh́n con mắt sáng như đèn,
Bàn tay tŕu mến vuốt liền đầu con
Dịu dàng mẹ nói ôn tồn :
"Tiếng ta nghe được mà không thấy người
Khi khen ngợi, lúc nặng lời,
Ta th́ ai nấy suốt đời đều nghe.
Tiếng này không chịu vuốt ve
Đúng sai nói rơ chẳng hề tâng ai.
Phát ra từ cỏi xa vời
Âm vang đến tận ḷng người thế gian
Con th́ chưa biết gọi tên
Lương tâm, con ạ, con bèn phải nghe
Kẻo tôi bị trách, bị chê
Làm con buồn khổ, khó bề ngủ yên.
Con xin ghi nhớ, mẹ hiền :
Lời khuyên của mẹ c̣n trên bạc vàng.