Quyển tập và cây viết
-"Viết ơi, sao nởi hại tôi !
Mình tôi đang trắng cậu bôi xanh lè
Hàng hàng lít chít mà ghê
Bạn bè làng xóm cười chê thúi đầu
Mới đây chưa được bao lâu
Tôi thì trinh bạch như bầu trời xuân.
Mà giời lem luốc đầy vân,
Trang nào, trang nấy chẳng phần sạch trơn."
Viết ta nhỏ nhẹ phân trần,
Lời tuy mộc mạc, ý thâm lòng thành :
-"Tập ơi ! Xin được thưa anh,
Tụi mình, hai đứa đồng hành xưa nay
Tôi nào tâm địa thế vầy
Đôi lời mạo muội trình bày bạn thông
Chính ra bạn phải nức lòng
Hân hoan khi được những giòng chữ xanh
Tay ai chăm chú ghi rành
Những điều giảng dạy khôn ngoan của thầy
Để lưu ôn học đêm ngày
Mai sau đổ đạt, bạn đây góp phần
Người đời nhờ bạn mà nên
Hiểu ra ắt bạn hết phiền Viết tôi.
Giả như cứ mãi trắng thôi,
Bạn thời nằm chỗ, chao ơi, chán phèo !
Làm nơi chuột đẻ nhện đeo
Người thì chẳng đoái, đời nghèo như ma
Mong giờ bạn hết rầy rà
Để mừng cho kẻ nhờ ta nên hình.