Nụ cười
Vườn thiếu hoa, vườn thời mất đẹp
Miệng vắng cười, miệng sẩy cái duyên
Ngắm hoa tươi, hồn ta sảng khoái,
Nhìn miệng cười, giận cũng ra hiền.
Ngửi hoa thơm, nỗi buồn xoa dịu,
Thấy nụ cười, cái khổ dần tan.
Trời sanh hoa cho cảnh thêm đẹp
Trời cho miệng để cười dịu dàng.
Sắc hoa tươi nhờ tấm sương mát,
Miệng muốn cười, lòng phải biết thương
Hoa úa vàng khi trời gắt nắng
Môi nhạt cười nếu hạn còn vương.
Hoa vẫn đẹp trong cơn mưa gió,
Còn tươi hơn khi gió đã qua.
Miệng cứ cười dù lòng gập khó
Nụ cười ta hẳn đẹp thêm ra.
Muốn chơi hoa ta cần phải tốn,
Muốn có cười ta khỏi tiền mua.
Nụ cười làm mát dạ bao kẻ
Món quà nào cũng chịu kém thua.
Nụ cười không mua bằng tiền bạc
Mà mua bằng bác ái hy sinh
Nụ cười vui đượm tình huynh đệ
Đẹp lòng Trời ở chốn thiên đình.
Hoa úa tàn để cho ra trái
Quà lưu niệm, hoa để lại cây.
Nụ cười tắt nhưng tình vẫn sáng
Đẹp như sao giữa các tầng mây.