Những cái đẹp


Đồng xanh lấp lánh sương mai,
Cỏ hoa trang điểm sáng ngời kim cương
Cành cành, lá lá, vang lừng
Nhạc dàn thiên quốc của ngàn chim muông.
Trời Đông khoác áo lụa hồng,
Nghênh chào nhật thể, bệ rồng, giáng lâm.
Chiều về trong cảnh tôn nghiêm,
Trời Tây trải thảm đỏ, cam, tím, vàng.
Gió im, mây lặng giàn hàng,
Tiển đưa Ngọc Thể lui màn thâm cung.
Hồ Thu bàng bạc nước trăng,
Bên bờ liểu rủ, mơ màng soi gương.
Hoa Xuân nở rộ khắp vườn
Tím, vàng, đỏ, trắng, cố vươn khoe màu
Chạy dài, bờ cát trắng phau,
Dập d́u sóng biếc tranh nhau đưa t́nh.

Nôi treo, the phủ xinh xinh,
Bé thơ nở nụ cười nh́n trên không
Mắt tṛn, má phính, môi hồng
Mận đào chín đỏ, trời lồng mây xanh.
Hồn thơ chưa bám bụi trần,
Tinh truyền, trong suốt, tựa b́nh pha-lê
Yêu thay bà mẹ đồng quê !
Phơi ḿnh dưới nắng, dầm dề tắm mưa
Khi gieo hạt, lúc tỉa dưa,
Mong sao có gạo đủ vừa con ăn.
Mến thay người mẹ thị thành,
Vai c̣n nặng gánh, rảo quanh nẻo đường
Ra đi từ sáng mờ sương,
Ngày tàn, chợ vắng, bà thường c̣n rao.
Thương thay em bé hao hao,
Lượm từng vụn giấy, bới đào ny-lông
Em th́ thúng mẹt kè hông,
Miệng rao chanh ớt, mà ḷng chua cay.
Kiếm tiền, em nghĩ, khó thay !
Phụ cha, phụ mẹ, nuôi bầy em thơ.
Kính thay bà cụ bạc phơ,
Giữ đàn cháu ngoại, mắt mờ tay run.

Cảm thay anh lính biên pḥng,
Đèo heo hút gió, vẫn không sờn ḷng
Nặng t́nh non nước quê hương
Sơn Khê không quản, phố phường tạm quên.
Lương y bà mẹ dịu hiền,
T́nh người, chữ ái, thuốc tiên ấy là.
Không chê, không gớm, không la,
Tay th́ chữa bệnh, lời xoa nổi sầu
Thầy tôi, xin tạc ơn sâu,
Bao điều hiểu biết cũng âu nhờ thầy
An cư, lạc nghiệp vui vày
Đó công cả kẻ ra tay giúp đời.
Dẩu khi đi ngược về xuôi,
Dừng chân gợi nhớ cái thời tuổi xanh
Chạnh ḷng nhớ Đấng Sinh thành,
No cơm, ấm áo, nên thân nhờ Người.
T́nh cha, ḷng mẹ cao vời,
Nồng nàn hoa thắm, sáng ngời tợ sao
Mạnh hơn sóng biển dâng trào,
Mát như nước suối, ngọt ngào đầy vơi.
Thiên nhiên cảnhđẹp tuyệt vời
Nh́n đi, nh́n lại con người đẹp hơn
T́nh yêu, nhựa sống tâm hồn,
Làm nên cái đẹp của muôn con người.