Những cái buồn
Đêm khuya rỉ rả hạt mưa rơi,
Hạt mưa lạnh quá, hạt mưa ơi !
Khe lá, chim run trong tổ rách
Nổi buồn quả phụ cả một trời.
Hình bóng người xưa không còn đó,
Tứ bề hoang vắng nặng lòng người.
Gối chiếc, phòng không, ôi buốt giá !
Lửa tình tắt lịm dẩu cố khơi.
Gió rú từng cơn, bầy ma quái,
Vui chi cảnh ấy hởi gió ngàn !
Quấn trắng đầu xanh khóc thương mẹ
Biển đời thăm thẳm thuyền mỏng manh
Bánh lái không còn, buồm đã gảy,
Sóng gào, gió thét, bảo hoành hành
Thoát khỏi sao đây, thuyền khốn khổ !
Khóc đi hởi bé, bé côi đơn !
Cuồn cuộn ngựa xe như thác lủ
Chói chang ánh sáng chốn thành đô,
Ai kia, tay nắm tay em nhỏ,
Lần trong bóng tối tựa cua bò.
Trời đất tự đâu vụt mất biến,
Người thân, muốn thấy cũng phải sờ
Con Tạo làm chi nên nông nổi,
Để ta rớt xuống vực tối mò.
Trời đang sáng, mây đen kéo phủ,
Chỉ phút chốc, mọi cái nhòe đi
Vũ trụ quay cuồng trong trí óc,
Chẳng còn biết đó cái chi chi.
Hổn độn buồn vui, đáy tiềm thức,
Cười cười nói nói bỏng lầm lò,
Ai ơi ! Xin trả cái tôi mất,
Cho tôi sống trọn kiếp lương tri.