Nhớ lại


Mẹ ơi ! Con nhớ khi còn nhỏ,
Mẹ đi đâu lẩn quột bên,
Mẹ nhà sau, rồi ra nhà trước
Con theo Mẹ như bóng theo đèn.

Mẹ lặt rau con ngồi bên cạnh,
Để lặt phụ, tuy Mẹ chẩng cần.
Bởi thương nhớ không muốn rời Mẹ
Tay vụng về, mà lòng lại hằng.

Mẹ bảo " Thôi, con để mặc Mẹ
Đi chơi đi ! bươm bướm đang chờ
Mẹ vuốt tóc, con bèn đứng dậy,
Rồi Mẹ nhìn, con sướng như mơ.

Nhớ một hôm, con vừa hết bệnh,
Mẹ ngồi thềm đút cháo con ăn,
Từng muổng cháo, dịu dàng Mẹ nói :
Ráng ăn đi, mau mạnh, con ngoan !

Lần kia, thả diều, diều bị vướng,
Trên ngọn tre chót vót là cao,
Con thút thít chạy lại bên Mẹ
Tay quẹt nước mắt, tay chỉ rào.

Mẹ thấy rồi, Mẹ nói : đừng khóc,
Để Mẹ bắc thang lấy xuống cho,
Nói vừa xong, Mẹ liền ra chợ
Rồi con có bánh và diều to.

Có những tối, mâm cơm vắng Mẹ
Nơi bến cá, Mẹ bận mua hàng
Con ngồi ăn, nhìn chổ Mẹ tróng
Cầm chén cơm, con mãi mơ màng

Ở sân sau, dãy thùng nước mắm,
Thẳng lối đi, thứ tự lớp lang
Nói lên công khó bao năm tháng
Của người nội trợ thật đảm đang.

Ngày lên mười, con đã rời Mẹ
Để lên đường đi học trường xa
Nhìn con đi, lòng Mẹ tê tái,
Mắt con nhòa lệ, ngó lại nhà.

Ngồi trên thuyền ngược dòng lên tỉnh
Để đón tàu về chốn viễn phương,
Con chỉ khóc, nước mắt dàn dụa
Biết bao giờ, mới cạn nhớ thương.

Đến hè, con được mười ngày trọn,
Để về thăm nhà, thăm mẹ cha
Vừa vào cửa, con chạy tìm Mẹ
Mẹ bận khóc, chưa kịp chạy ra.

Mẹ khóc bao ngày con xa vắng
Nay khóc vì mừng gặp lại con,
Mẹ vội vả xắn tay làm bếp
Dọn cho con một bửa thật ngon.

Rồi giòng đời quá ư cay nghiệt,
Đẩy con xa Mẹ, chẳng ngày về
Con lang thang trên đường hè phố
Mẹ thấu chăng, lòng quá nặng nề.

Cầm ổ bánh mì khô, ngồi cạp
Trên gò Đông Ba, lệ muốn rơi
Con tưởng đến nhà, đến cha mẹ
Đang xót xa cho đứa con côi.

Mẹ cha già đi, theo năm tháng
Con quá xa không thể chăm nom
Lòng ray rứt do phải bất hiếu,
Xin mẹ cha thứ tha khoan hồng.

Cả khi cha mẹ sắp nhắm mắt
Con cũng vắng bên giường biệt ly,
Đời bắt con mang tội bất hiếu
Xin mẹ cha thương không chấp gì.

Giờ đây quỳ trước bàn thờ Chúa,
Con nguyện xin cho hồn mẹ cha
Được Người thương đoái đã chăm sóc
Đàn con khờ dại đến tuổi già.