Nhà cha mẹ
Mái nhà ấy làm sao mờ được
Trong tâm trí, suốt cả đời tôi.
Mái nhà ấm áp và xinh nhất
Mái nhà mẹ cha, bao năm rồi.
Ngồi bậc thềm, ngóng mẹ đi chợ
Mẹ lâu về, nóng ruột chờ trông
Chiều đang chơi, thắc thỏm nhìn cửa,
Thấy bóng cha mới được yên lòng.
Đêm gia thừa, cả nhà nhộn nhịp,
Đến trong lò, củi cũng rộn ràng,
Thi nhau cháy, thi nổ lắp bắp,
Chờ đón Ông Bà về viếng thăm.
Sáng Mồng Một tưng bừng Xuân mới,
Trong bộ áo quần mẹ mới mua,
Đoàn con khoanh tay cúi chúc thọ
Nguyện cầu hai Đấng chậm già nua.
Ngày em nhỏ bắt đầu chập chửng,
Mái nhà cha dậy tiếng vổ tay
Chuông chiều cũng ngân nga chúc tụng,
Mừng bé thơ tập tểnh vầo đời.
Nơi vườn nhỏ ngập tràn ánh nắng,
Giàn bông giấy rực đỏ bầy hoa
Chú chích chòe lâu lâu ghé viếng,
Thảnh thơi nhót nhảy, bạn của nhà.
Ở sân sau, quê huơng gà vịt,
Gà con chục mạng chạy lăng xăng
Nghe túc túc, cả bầy ùa lại,
Tưởng đến mẹ, lòng con trào dâng.
Trở về mái cũ sau lưu lạc
Tôi thấy chẳng cái gì khác ra
Duy chỉ gương soi là buồn bả
Bởi chiếu nét già của mẹ cha.