Nghỉ hưu


Nghỉ hưu không chóng th́ chầy,
Dầu dà năm tháng rồi ngày tới bên.
Thằng ǵ cái mặt đả thèm,
Trẻ th́ xa lánh, lem nhem với già
Thấy ai tóc mới râm hoa,
Hắn liền ṃ tới la cà rủ rê
Một khi ưng chịu làm thuê
Thời đành phải đón ngày về nghỉ hưu.
Cái ǵ là cái c̣n lưu,
Sự đời thế đó, oán trừu mà chi !
Sông kia mau chậm có th́
Đại dương rồi cũng nuốt đi mấy hồi.
Tháng ngày ta sống vậy thôi
Chuổi dài, chuổi ngắn, than ôi ! chẳng c̣n
Cái ǵ làm được đă xong
Dư âm tồn tại khó ḷng xóa bôi.
Dở hay, hay dở để đời
Đi theo tên tuổi như ngày với đêm
Giờ đây khuya vắng tối đèn,
Bóng thời quá khứ trồi lên mập mờ.
Buồn vui lẫn lộn tâm tư,
Khác nào vật vụn chất kho lâu ngày
Vui về những chuyện làm hay,
Buồn về những cái làm sai, bởi nhầm.
Quả là lực bất ṭng tâm
Được đời thông cảm đở phần chua cay
Nghỉ hưu cái kiếp buồn thay !
Chiều tàn đêm xuống sau ngày quạnh hiu.