Mưa
Hạt mưa lấp lánh lá hoa,
Đôi lời nhỏ nhẹ thốt ra lúc chiều
Tôi về khi cảnh tiêu điều
Lúa đồng héo nắng ruộng tiêu khô cằn.
Mặt hồ sóng gợn lăn tăn
Nghe mưa thủ thỉ bên hàng phi lao
Tôi về với suối với ao
Với hồ với thác với bao sông dài
Nước tôi trong mát dư xài,
Ai cần tôi biếu khỏi nài tốn hơi.
Phận tôi là phải giúp đời
Chỉ khi hết nước tôi thời tạm hưu
Ai kia giở giọng oán thù
Trách mưa sao nở gây điều khó khăn
Đường sình lội bộ nhọc nhằn
Áo quần ướt đẩm lạnh run cả người
Mưa tôi xin được có lời
Cái hay, cái dở ấy thời đi đôi.
Mưa nầy mà vắng, thử coi
Mùa màng chết rụp gạo thời biến luôn.
Bấy giờ mới rõ cội nguồn
Muốn thu cái đẹp chớ hờn khó khăn
Đó là bí quyết thành nhân,
Mưa tôi chả dám có thêm lời nào.