Mây


Tôi là một đứa lang thang,
Cội nguồn không rơ, dọc ngang giữa trời.
Từ cao nh́n xuống cỏi đời,
Tôi rành mọi chuyện của người thế gian.
Cái hay, tôi sáng trong xanh
Chuyện buồn tôi nhỏ long lanh hạt sầu.
Tôi bao bốn bể năm châu,
Rừng hoang đảo vắng tôi đâu ngại ngùng.
Từ Tây ṃ tới phương Đông,
Đầu Nam cuối Bắc tôi không sơn ḷng
Tủ tôi đủ áo thời trang,
Đủ màu, đủ cở, cái sang, cái hèn.
Chiếc sang trời diện b́nh minh
Cái xoàng trời khoác lên ḿnh khi giông
Bạn tôi thằng gió chạy rong,
Đi đâu, hắn rủ đi cùng cho vui.
Tôi th́ thằng bạn chịu chơi,
Luôn kề theo hắn không rời gót chân
Măi khi hắn đuối rả gân,
Ṃ về chỗ nghỉ, tôi thời mới yên
Con tôi là đám mưa phùn,
Mưa ngâu, mưa bấc mưa giông mưa rào.
Bốn mùa cũng được tôi bao,
Tôi cho Xuân diện cẩm bào của vua.
Hạ thời áo biếc ren rua
Thu buồn, áo xẩm tôi mua chợ sầu
C̣n Đông, áo trắng một màu,
Chịu tang cảnh vật đi vào cơi tiên.
Tôi mang cái tiếng chẳng hiền
"Tan như mây khói", lỗi trên quả buồn !
Song tôi chẳng có tan luôn,
Tan rồi lại hợp, đúng khuôn phép trời.
Hợp tan, tan hợp lẻ đời,
Hợp mà có kết hợp thời mới ham.
Hợp mà không kết đáng than !
Có ngày cũng đến tan hoang cửa nhà !