Khói chiều


Chiều về trong cảnh thanh b́nh,
Xa xa vọng lại lời kinh chuông đồng,
Êm như tiếng mẹ ru con,
Ch́m vào hoa lá, tan trong sương mù.
Mái tranh rải rác xóm khu,
Từng làn khói xám lù lù thoát ra
Giữa trời mờ ảo chiều tà,
Khói vươn uốn éo, khéo là nên thơ.
Nhắn lời : ấy đă tới giờ,
Nghỉ tay cày cuốc, thả ḅ thong dong.
Mâm cơm nóng hổi đang trông
Tiếc chi mấy luống chưa xong, hởi người !
Suốt ngày lam lủ nhiều rồi,
Giờ th́ lo nghỉ, thu hồi sức lao.
Nh́n ḱa cảnh vật nhôn nhao,
Chim bay về tổ, thú vào hang sâu
Mặt trời cũng vẩy tay chào,
Để về chỗ nghỉ, phía sau lưng đồi.
Lá hoa có chỗ có nơi,
Phần ta có mái, ấm hơi t́nh nồng.
Ai ơi ! chớ có phụ ḷng,
Nhà đang nôn nóng, chỉ mong người về
Qua làn khói tỏa bốn bề
Nhắn lời tha thiết, đừng chê kẻo hờn
Làm mà biết nghỉ, khá tồn
Làm mà lơi nghỉ, khó ḷng làm nên
Siêng năng nhẩn nhịn đi liền
Như mưa với nắng, như đêm với ngày
Đời ta muốn đẹp, muốn hay
Ấy là phải đủ cả nầy lẫn kia.