Gió


Ta nghe tiếng gió rì rào,
Nói cùng hoa lá lao xao trên cành
Tôi từ cái cỏi mây xanh,
Mang về trái đất khí lành trên cao.
Ta nghe tiếng gió rì rào
Nói cùng suối cạn rì rào giữa trưa.
Tôi từ cái xứ của mưa,
Về đây để báo sắp thừa nước trong.
Ta nghe hơi gió thổi phòng
Cánh buồm thuyền nhỏ bềnh bồng giữa khơi.
Thuyền giờ đã hết chơi vơi
Lẹ làng lướt sóng về nơi của mình
Cờ kia đang mãi lặng thinh,
Gió vừa đi tới cờ liền tung bay
Ca lên một bản thiệt hay
Gợi tình sông núi, phô bày chí trai.
Hoa xinh đang muốn tặng ai,
Mùi thơm hương phấn nơi đài của hoa.
Hoa tìm một kẻ đưa quà
Gió thì mau mắn giúp hoa việc này
Đêm khuya nghe rú đâu đây,
Thì ra ngọn gió từ Tây thổi về,
Báo tin với giọng nảo nề,
Thuyền ai vừa đắm ngoài tê, đó người !
Khen mi, hởi gió ! giúp đời,
Buồn mi những chuyện chẳng vui, chỉ sầu.
Thuyền kia chìm đắm biển sâu,
Nhà ai đổ sập cũng âu tại mầy.
Phải chi không có sự nầy,
Ắt mi là kẻ có đầy công ơn.
Phận tôi là gió, chẳng hơn,
Cái may, cái rủi ngoài tầm tay tôi.
Rủi may, may rủi do Trời,
Ở cho có đức, vẫn lời hơn không.