Đồng hồ quả lắc và bé học sinh
Ưởn vai, ngáp ngủ, lừ đừ
Bé, tay dụi mắt, giấc mơ còn hành
Đêm qua bé thức quá canh
Coi phim kiếm hiệp mấy chàng rừng xanh
Ngủ chưa đã giấc còn thèm
Đồng hồ đã réo vang lên nhức đầu
Một, hai phải dậy cho mau,
Thầy, cô, trường, lớp, có đâu chịu chờ
Bé nhìn lên mặt đồng hồ,
Vẻ trông bực tức, nói to trách lời:
-"Đúng mi, một đứa khó chơi,
Chẳng hề thông cảm, chỉ khơi chuyện hờn.
Khi ta ngồi lớp rục xương,
Mi thì chập chạp lừng khừng khỏi mê
Còn khi, ta với bạn bè
Vui chơi chưa thấm mi nhè rống lên
Trò chơi kêu dẹp sang bên
Sửa quần sửa áo vào liền hàng đôi.
Thầy cô ra dấu đó rồi
Rề ra sẽ phải chịu lời rầy la."
Đồng hồ ngó xuống, khề khà :
-"Bé ơi đừng có kêu ca tầm phào.
Tôi luôn mực thước không nao,
Giờ thì giống hệt, chậm mau chẳng hề.
Giờ dài cho kẻ chán chê,
Giờ thun với kẻ ham mê quá đà
Bé đây, mới đứa rề rà
Ham chơi, ham truyện phớt qua điều cần.
Giờ nào, việc nấy, lời răn,
Tôi đây nhắc nhở mỗi lần vang lên."
Ai mà có chí vững bền
Đời âu tốt đẹp người nên thân người.