Đèn chông


Tôi th́ bé nhỏ nhất nhà,
Lửa tôi yếu ớt, tỏa ra không nhiều.
Như ai có muốn kêu rêu
Tôi cam chịu tội cái điều không hay
Tim tôi nhỏ xíu, tiếc thay !
B́nh dầu to giỏi cụm tay là cùng
Có đầy cũng chỉ vài chung
Lấy đâu sức lực mà bùng sáng lên.
May th́ hơn được bướm đêm,
Sáng hơn đôi chút, đỏ hơn vài phần
Thế mà tôi lại được cưng,
Cho ngồi chỗ tốt lẫy lừng bông hoa.
Ngày đêm, thay mặt cả nhà
Dâng lên các Đấng bài ca tôn thờ
Ánh hồng tuy chỉ lờ mờ,
Gợi lên ḷng thảo con thơ dưới trần
Khi nhà tràn ngập bóng đêm
Một ḿnh, leo lét, thức canh thay người.
Ngày vui, ngày khổ của đời,
Đèn tôi rỏ cả, lệ rơi có lần.
Bởi ḷng gắn bó t́nh thâm
Ngọt bùi cay đắng âm thầm sẻ chung.
Mỗi khi ngọn lửa lung bung
Bàn tay chăm sóc vội vun hết mờ
Tôi đây chẳng ước chẳng mơ
Chỉ mong soi tỏ bàn thờ tổ tiên.
Tôi vui, dẩu phận thấp hèn,
Được giao sứ mệnh vẻ vang khôn lường
Tạ ơn ai đó đă thương,
Đem tôi về ở, cùng nương mái nhà.