Cửa rào


Tôi đây đứng mủi chịu sào,
Cái ǵ rắc rối trút vào đầu tôi.
Quanh năm suốt tháng đứng trời,
Canh thằng ăn trộm, đón mời khách vô.
Ngoài ra, chẳng biết chi mô,
Chuyện nhà có kẻ, tôi lo bằng thừa.
Việc tôi là việc đón đưa,
Chủ nhà, lẫn khách, lúc trưa lúc chiều.
Đêm khuya vắng vẻ cô liêu,
Tôi th́ đứng trực với nhiều lo âu,
Đầu hôm đến hết canh thâu,
Măi khi gà gáy mới hầu nhẹ ra.
Không hề mở miệng kêu ca,
E buồn ḷng chủ, tôi là khó thương
Rảnh rang th́ đứng ngắm đường
Xanh xanh đỏ đỏ khôn lường là xe.
Phóng nhanh, vượt ẩu mà ghê,
Rền vang tiếng máy khó bề thong dong.
Lâu lâu có chị hàng rong,
Miệng rao chen chét, bên hông thúng kè.
Nào xôi, nào cháo, nào chè,
Vừa trông thấy chủ, chị xề xuống ngay.
Gói nầy tô nọ lin tay,
Cười cười nói nói với bầy trẻ mua.
Rồi dân chuyên bợ đồ thừa
Rào tôi cũng tiếp cho vừa lênh trên
Đời tôi cũng lắm nỗi niềm
Ấy khi dừa lá dựng lên cổng chào
"Vu Quy" hai chữ kết vào,
Tôi vui với chủ, với bao khách mời
Rồi khi tiếng khóc lệ rơi
Tiển người thân quyến về nơi cuối cùng.
Ḷng nầy nào thể dửng dưng
Thầm chia nỗi khổ, cùng chung mối sầu.
Muốn tôi phục vụ bền lâu
Thời siêng chùi rửa, sơn dầu phết lên.
Đất bùn mà để bám dần
Có ngày tôi rả, khổ thân đó người.
Đừng quên những kẻ giúp đời,
Khóc thương khi chết có khi muộn màng.