Con én và em bé


-" Én kia bé nhỏ dễ thương,
Sao mi xòe cánh tính đường bay đi !
Hay mi phiền muộn điều chi,
Mái hiên chật hẹp khiến mi nản lòng ?
Hay ta chạm mạnh vào lông,
Bởi khi săn sóc đã không khéo làm ?
Tay ta rất muốn nhẹ nhàng,
Như bàn tay mẹ bế nâng hài nhi.
Bóng đêm chắc cũng nhát mi,
Để rồi mi sợ, lòng thì không yên.
Hay mi ước thấy nhiều miền,
Bỏ ta ở lại, mang tình theo mi.

-" Bé ơi ! chớ vội hờn chi !
Bởi Thu đã đến cảnh thì tiêu ma.
Trong rừng đã bặt tiếng ca
Cây khô, lá úa bông hoa chẳng còn.
Lấy gì để én mớm con ?
Lại thêm gió lạnh khó lòng ngủ yên.
Én buồn khi phải rời hiên,
Lìa nơi én trọ ấm tình yêu thương
Bàn tay của bé thơm hương,
Cái nhìn của bé như đường ngọt ngào.
Ra đi, lòng én nao nao,
Hẹn lời cùng bé Xuân sau sẽ về.