Con đường ṃn


Người ta th́ giữa phố phường
Oai nghi trắng lệ xứng đường dân sang.
Tít dài lại rộng thênh thang,
Bông hoa, cây cỏ lớp lang thẳng hàng.
Mặt mày không một tàng nhang
Ḿnh trơn láng lẩy chói chang ánh đèn.
Ngựa xe ào ạt ngày đêm
Phóng đi vùn vụt máy kèn ầm vang.
Phần tôi, dựa mép rừng hoang
Ngày th́ khoác nắng tối choàng bóng đêm
Cú kêu, vượn hú cọp gầm
Xa xa, suối nhỏ lầm thầm thở than
Quanh năm xe cộ chẳng màng
Họa hoằn, thổ mộ xềnh xàng đi qua
Ḿnh th́ nổi ửng da gà
Cỏ gai sỏi đá rườm rà khỏi chê.
Hai bên, gốc rể mê mê,
Vươn tay cản lối, khó bề tiến lên.
Khách qua ai cũng phải rên
Ngoằn ngoèo lượn uốn càng thêm buồn ḷng.
Quả, tôi thật khó cảm thông,
Chỉ ai là bạn mới ḥng thứ cho
Bởi mong tránh cảnh xô bồ
T́m nơi thanh vắng, người ṃ đến tôi.
Ước ǵ ai được thảnh thơi,
Tâm tư sảng khoái, hít hơi khí lành.
Ḷng thêm đẹp đẻ trong xanh,
Như bầu trời hạ bao quanh trên đầu
Mà quên nỗi khổ, nỗi sầu,
Có thêm sức lực sông lâu dài ngày
Ấy điều tôi thật mong thay !
Dù cho phận nhỏ, giứp đời vài khi.