Con bướm và bé học sinh
Trên đường đi học trường xa,
Bé thì chân bước trí rà bài thi.
Hai bên, hoa lá rù rì
Chúc trò học giỏi, chớ lì khi mô
Bé vui liếc mắt nhìn hồ
Có con bướm đẹp, cánh tô màu vàng
Bướm ta bay lượn lăng xăng
Lượn từ hoa cúc bay sang hoa cà
Thế rồi bướm hứng nói ra
Những lời ngọt mật ấy mà nghe chua.
"Ô kìa ! Trông bé tôi chưa !
Đường dài cuốc bộ e trưa rục giò
Trên lưng, lại vác bị to
Làm sao lết nổi để cho kịp giờ
Học hành chỉ khổ lại lo
Bài làm, bài học thầy cô chằng chằng
Xem tôi chẳng học chẳng hành
Áo quần vẫn đẹp, vẫn sang nhất trần
Còn cơm, chẳng thiếu một lần
Muốn ăn là có, khỏi cần chạy rong
Mái nhà là cả cánh đồng
Hoa thơm cỏ mát vòng vòng lượn chơi.
Không như cái lớp tô vôi
Bé ngồi suốt buổi thở hơi nực nồng
Lại còn mất hết thong dong,
Khác chi tù tội bị lồng nhà giam
Học hành cực thế, đừng ham
Theo tôi nô giỡn giữa hàng bông hoa.
Lớp trường, sách vở :"ô-voa"
Thầy cô nhăn nhó ta là gút-bai
-"Ta nghe bướm nói quá sai
Kiếp ta với bướm nào tài giống nhau
Bướm thì hút mật gậm rau
Sống sao cũng đặng, bề nào cũng xong.
Phần ta, Trời phú trí khôn
Như đèn rọi sáng tâm hồn cho ta.
Đèn mà muốn tỏ tận xa,
Bóng thời phải láng dầu là đầy vơi
Trí khôn cũng vậy, bướm ơi !
Trí không rèn luyện trí thời lu câm.
Đường đời, hang lổ, trượt trơn
Trí mà không tỏ, khó lòng qua xuôi.
Chúc mi cứ mãi vui chơi !
Còn ta đi học cho đời đẹp ra .