Cố đô Huế


Chàu Thiên Mụ sừng sửng chín tầng,
Tọa đồi cao dẩm thảm cỏ xanh
Tiếng Nam Mô, mỏ nhịp mời gọi :
Đam mê trút bỏ, oán cừu ngưng.

Nàng Hương Giang, gịng xanh lả lướt
Đêm thanh, lanh lảnh tiếng ḥ vang.
Chàng Ngự B́nh tướng voi hùng dũng,
Trấn cỏi Nam chống đở Triều Vương.

Mộ lăng trầm ḿnh trong bóng lặng,
Vương hồn ngự nghỉ chốn thâm cung,
Mái uốn lườn cong, đàn phượng múa,
Lá ngọc cành vàng, chậu kính lồng.

Hồ sen mơn mởn bầy hoa trắng,
Nở nụ cười duyên, hé nhụy vàng
Hớn hở đón chào khách mời đến
Mến tặng khách về chữ b́nh an.

Trường Tiền bảy nhịp lấp lánh sáng,
Thướt tha uốn éo giữa sông Hương
Công tử, gia nhân, bươm bướm lượn,
Mây nước hữu t́nh, ánh chiều vương.

Bạch Hồ thấy ḿnh phận thua sút,
Kim Luông hẻo lánh, t́m ẩn thân.
Đoàn tàu nặng, c̣ng lưng ra gánh,
Khách hào hoa, một móng chẳng màng.

Phú Cam, ngôi Thánh đường cổ kính,
Hoàng hôn vang vọng tiếng chuông vàng.
Giục ḷng người tạm quên thế tục
Đưa hồn lên, ngưởng Đấng Chí Tôn.

Hoàng cung nép ḿnh trong thành nội.
Ngậm ngùi gợi nhớ bước thăng trầm,
Ngọ Môn khếp kín như vắng chủ,
Lủy dày giấu che nổi đoạn trường.

Cố đô không lẩy lừng sáng chói,
Không chưng diện tà áo thời trang,
Cố đô chan chứa t́nh đất nước,
Đậm đà nét đẹp màu quê hương.