Chiếc radio


Trong nhà mấy kẻ như tôi
Dài hơi, lớn tiếng, ôi thôi, nói hoài.
Trời vừa lóe sáng ban mai,
Tôi đà to nhỏ bên tai người rồi
Kiếp tôi là kiếp thiên lôi
Sai đâu đánh đó kêu thời dạ vâng
Những ngày lễ hội tưng bừng
Cách xa cả dặm vang lừng tiếng tôi
Hát mừng đám cưới thôi nôi
Rồi là sinh nhật mâm xôi cổ đầy.
Tôi thì cống hiến nơi nầy
Giúp người vui vẻ trọn ngày, luôn đêm
Nào là nhạc rốc, nhạc êm
Nghe hoài nghe hủy đến mềm lổ tai
Chàng trai ngồi nhấm lai rai
Khoái câu vọng cổ bi ai gợi sầu
Cụ già nghỉ ghế mân râu
Lim dim thưởng thức mấy câu thơ vần
Bé con đeo võng tòn ten,
Gật gù với truyện bà tiên giúp đời.
Bà kia tay lặt rau tươi,
Cải lương nghe đã, xót đời éo le
Còn ông khoa bảng, ông nghè
Nghe bàn khoa học nói về văn chương
Ông nào có máu bán buôn
Chụp tin kinh tế thị trường đó đây
Ông mà chính trị chứa đầy,
Lắng tai theo dỏi hôm nay chuyện gì?
Tôi đây, kẻ tớ kiên trì
Chìu theo ý chủ, tùy nghi tùy thời
Tôi mong chỉ một điều thôi
Gọi tôi đúng lúc để người khỏi rêu.