Chiếc Honda cũ


Thằng tôi, hai chục năm nay,
Hết tình phục vụ, cả ngày lẫn đêm.
Mỗi khi chủ lại gần bên
Đưa lưng hứng đở, rồi liền phóng nhanh.
Đi đâu cũng chẳng hề than
Đêm hôm tăm tối miệng đành ngậm câm
Hằng giờ mưa giọt lâm râm
Đứng chờ chịu trận, không hằm mảy may.
Cả khi bao bị chất đầy,
Lại thêm hai mạng, tôi đây vẫn cười.
Đời tôi gắn bó đời người
Vui buồn chia đủ, hụt hơi có lần
Bao phen gió rú, trời gầm,
Mưa sa như trút, ướt dầm thằng tôi.
Trên lưng, chủ chẳng một lời,
E rằng ông cũng tơi bời lá hoa.
Thằng nầy bất kể mưa sa,
Cắm đầu, cắm cổ chạy là như bay.
Mặt mày sình bám nào hay
Mãi lo đưa chủ về ngay mái nhà.
Nhiều năm ohục vụ miệt mà
Thân nầy, dòm lại, quá già ôi thôi !
Mình thì da giẻ đồi mồi
Cốt gân lỏng lẻo, tới hồi sắp bung
Ống xăng, vít lửa đến khùng
Làm nư lâm trận khó lường khi mô.
Chủ tôi chắc cũng rầu lo
Cầu Trời, cầu Phật mau cho phát tài.
Tôi đây ước vậy lắm thay !
Để còn trẻ lại như ngày tuổi xuân.