Chia phôi
Mây buồn giăng tỏa tận chân trời,
Lấm tấm mưa ngâu, nhè nhẹ rơi
Cỏ lạnh, hoa run trong gió bấc,
Lòng người ướt thấm lệ chia phôi.
Kẻ ở nhìn theo hồn khắc khoải,
Người đi ngó lại, dạ bồi hồi
Lủi thủi kẻ về, trơ bóng chiếc
Người đi, nặng bước, gót lẻ loi.
Khói chiều thoang thoảng niềm thương nhớ,
Kẻ đó, người đây những ngậm ngùi
Ngày ấy đến chăng ngày tái ngộ
Lẻ đâu chia cách lại là đời.